Chúng ta; theo lẽ thường tình, sẽ yêu quý và trân trọng những đoá hoa do tự mình trồng và chăm sóc hơn là một bông hoa được mua về.
Ai trồng hoa đều thấy rõ niềm vui và hạnh phúc khi chứng kiến một bông hoa được hình thành từ khi còn là một cái nụ bé xinh.
Đó không hề là sự thiên vị, hay tâm phân biệt. Đó là hệ quả tất yếu của hành trình chuyển hoá năng lượng. Vì sao: vì trong hành trình đó, chúng ta tiếp xúc- tương tác- ghi nhận- trao đổi năng lượng trực tiếp.
Và việc được chứng kiến Một Bông Hoa nở không còn là một khoảnh khắc tiếp xúc với cái đẹp, mà là Hành Trình Kiến Tạo ra cái đẹp đó.
Cũng vậy, việc chúng ta kiếm được “Nhiều Tiền” mà vẫn Thấy “trống rỗng “ là một minh chứng cho việc Hành Trình Luôn Rộng Hơn là Điểm Đến.
Cũng vậy, việc chúng ta nghĩ rằng có một Điểm Đến nào đó để dừng lại Hành Trình, bất kể là hành trình làm việc, chăm sóc gia đình, …..cũng là một ngộ nhận. Tất cả hành trình đều là Hành Trình Sống. Và Sống là dòng chảy Năng Lượng bất tận.
Cũng vậy, việc chúng ta Hiểu và Thấy bản chất thực tại là chứa đựng vô số khả dĩ - Thấy rằng mọi hoàn cảnh đều là Điểm Tiếp Xúc - cần chuyển hoá để năng lượng Tiếp Tục được Rung Động theo đúng bản chất của nó - Không có nghĩa là Trong Mọi Tiếp Xúc Sống chúng ta vẫn luôn có thể Thấy. Thế cho nên mới Sống, để mà còn Thấy là có “Thấy” hay không?!
Cũng vậy, chúng ta có thể Hiểu: bản chất của Sự Sống là chuyển hoá các điểm tiếp xúc. Và, bản chất các điểm tiếp xúc là cấu trúc năng lượng hữu hình trong các tên gọi “Mối Quan Hệ Đời Sống” như gia đình, bạn bè, xã hội. Chúng ta cũng Hiểu, chuyển hoá các điểm tiếp xúc chính là hành trình học cách Thương Yêu. Chỉ có Thương Yêu thì mọi mắc kẹt, bám chấp, nội kết - tức chỗ mà các điểm tiếp xúc đó tắc nghẽn, được tháo gỡ và tiếp tục rung động. Nên chúng ta cũng Hiểu, Sống là Hành Trình Chuyển Hoá Năng Lượng, nơi Con Người không ngừng mở rộng
Khả Năng “ Thương Yêu”,
Hiểu là vậy, mà đứng trước hoàn cảnh bất như
Ý, hay oái ăm, ta đôi khi hay tự hỏi” Làm Sao mà việc quái này xảy ra với Tôi ấy nhỉ” “
Đó!
Việc chúng ta Thấy & Hiểu, và Sống với cái Mình Thấy -Hiểu, là hai việc khác nhau. Nó không là một khoảnh khắc, nó là Hành Trình. Vừa là hành trình, vừa là khoảnh khắc. Bởi bản chất nó là Ánh Sáng Sự Tự Nhận Thức- nên, nó vừa Sóng - vừa là Hạt- vừa là Thời Điểm và là Thời Gian.
Cũng vậy,
Khi chúng ta đã tự trồng hoa, và nhìn thấy những bông hoa được bày bán sẵn, chúng ta cũng thấy được số tiền mà chúng ta bỏ ra mua đoá hoa ấy, là một giá trị rất nhỏ để tạm hiểu được hành trình mà bông hoa ấy đến được tay ta.
Thì khi đó
Chúng ta đã Hiểu - rất rõ: Bản Chất của Tiền- là một biểu tượng của Hành Trình Chuyển Hoá Năng Lượng,
Và biểu tượng ấy, là tiếng nói chung,
Đã là chung thì nó vừa chung- vừa riêng.
Khi ấy, ta không có nặng nề, hay coi thường Tiền.
Vì tiền đã về đúng Bản Chất gốc của nó: Năng Lượng.
AI không có hành trình đó, nên nó không hiểu bài viết này theo cách bạn sẽ Hiểu.
Bạn có thể không hiểu, nhưng bạn vẫn có thể chạm. Vì bạn có hành trình mà AI không có: Sống.
Và, ngay lúc này, bạn nhận ra một bài viết : viết bằng AI- và một bài viết, viết bằng sự sống không? Đó là khái niệm đầu tiên của Cảm Xúc Thông Tin & Cảm Xúc Sinh Học. Chúng ta có quyền sử dụng AI như công cụ, để phát triển chứ không phải để “ làm thay”.
Nếu có, bạn có thể nhận ra, AI hay công nghệ , là bản mô phỏng của Sự Sống không?
Nếu có; bạn có đang Sống không?
hay đang ở trong một mô hình MÔ PHỎNG nào đó?
Nếu câu trả lời là : Có, tôi đang Sống.
Thì, bạn chính là chủ nhân của mọi bản Mô Phỏng.
Và, đó là nền tảng duy nhất để Tiếp Cận Mọi Tri Thức.
01.05.026
Vũ Trụ Kỳ Diệu
ANHARA | An (अन्) Being Ha (ह) Breath Ra (र) Becoming
With Love, I Write
In Love, We Live.
#VuTruKyDieuHanhTrinhNhanThuc
#VuTruKyDieu
#HieuChinhMinh
#TriTueSong
#NhungChiemNghiemCuocDoi
#VuTruKyDieuSuThatToiThuong
#TacGiaAnhara
#TatCaLaNangLương
#NgonNguNangLuong
#WisdomOfLife
#SelfAwarness

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét