Chỉ những người thật sự bước đi trên một hành trình nội tâm, thật sự đi qua quá trình phát triển sức mạnh bên trong và quay về với bản thể nguyên sơ của sự sống, mới bắt đầu đặt ra những câu hỏi tưởng như rất bình thường: Ta là ai? Sự sống là gì? Thời gian là gì? Vì sao ta phải thở? Vì sao đau đớn lại có thể đánh thức con người?
Từ khi còn ở trong bóng tối của bụng mẹ, ta được nuôi dưỡng, được bảo bọc, được mẹ thở thay cho mình. Nhưng khoảnh khắc bước ra cuộc đời, ta bắt đầu một hành trình khai sáng rất lớn: từ bóng tối đi vào ánh sáng, từ được sống nhờ người khác đến tự mình duy trì sự sống. Và để tự thở, đứa trẻ phải bật lên tiếng khóc đầu đời.
Tiếng khóc ấy không chỉ là một phản ứng sinh học. Đó là tuyên ngôn đầu tiên của sự sống. Từ giây phút ấy, thời gian sống của một con người chính thức bắt đầu. Bởi khi ta tự thở được, ta bắt đầu tự cảm nhận thân thể mình. Ta cảm nhận được không khí, ánh sáng, âm thanh, va chạm, và cả nỗi đau.
Vậy nỗi đau là gì?
Ở tầng sâu nhất, nỗi đau là một sự đánh thức. Nỗi đau kéo ý thức quay về thân thể. Nỗi đau làm ta biết: “Ta đang tồn tại.” Nỗi đau khiến một sinh linh từ trạng thái được bao bọc bước vào trạng thái tự mình cảm nhận sự sống. Ngay từ lúc sinh ra, con người đã mang trong mình một bài học rất lớn: sự sống không chỉ được nhận biết bằng niềm vui, mà còn được đánh thức bằng va chạm, bằng áp lực, bằng nỗi đau và bằng hơi thở.
Và rồi trên hành trình trưởng thành, nếu đủ sâu, chúng ta lại quay về với những câu hỏi gốc rễ: sự sống được nhận biết thông qua điều gì? Thông qua thời gian sống. Vậy bản chất của thời gian là gì?
Khi hỏi đến tận cùng về thời gian, ta sẽ thấy nó luôn quay về với hơi thở. Bởi nếu không còn thở, ta không còn ý thức được thời gian. Nếu không còn thở, ta cũng không còn cảm nhận được không gian. Không có hơi thở, mọi khái niệm về hôm qua, hôm nay, ngày mai, nơi này, nơi kia đều tan biến.
Vì vậy, quay về với hơi thở không phải là một kỹ thuật đơn giản để thư giãn. Quay về với hơi thở là quay về căn nguyên gốc của sự sống.
Hơi thở là cây cầu nối giữa thân thể và ý thức, giữa bên trong và bên ngoài, giữa hữu hình và vô hình, giữa thời gian và không gian. Khi ta thở sâu, ta không chỉ đưa oxy vào cơ thể; ta đang đưa ý thức quay về với hiện tại. Ta đang phục hồi lại hệ quy chiếu thời-không của chính mình.
Ta càng quay về sâu với hơi thở bao nhiêu, ta càng hiểu chính mình bấy nhiêu. Ta càng lắng nghe hơi thở bao nhiêu, ta càng cảm nhận rõ sự sống bấy nhiêu. Và điều này không thể chỉ dùng lý trí để giải thích. Giống như nếu chưa từng ăn ớt, ta không thể thật sự biết vị cay là gì. Nếu chưa từng ngồi yên, ta không thể hiểu vì sao định có thể sinh tuệ. Nếu chưa từng quay về với hơi thở, ta không thể biết bên trong mình có một cánh cửa mở vào bản chất của thời gian, không gian và sự sống.
Trái đất vẫn quay. Mặt trời vẫn ở đó. Ánh sáng vẫn chiếu rọi. Nhưng điều quyết định thời gian mà ta cảm nhận là gì? Là mức độ ta đón nhận ánh sáng. Ở một nơi khác, khi vị trí với mặt trời khác đi, thời gian cũng khác đi. Bình minh ở nơi này có thể là đêm tối ở nơi khác. Một ngày ở hành tinh này có thể không giống một ngày ở hành tinh khác. Điều đó cho thấy thời gian không tuyệt đối như ta tưởng. Thời gian luôn gắn với vị trí, ánh sáng, chuyển động và khả năng tiếp nhận.
Và trong đời sống nội tâm cũng vậy. Khi tâm ta đóng lại, thời gian trở nên nặng nề. Khi tâm ta mở ra, thời gian trở nên rộng lớn. Khi ta sống vội, thời gian như co rút lại. Khi ta quay về hơi thở, thời gian như được giãn ra.
Có thể ta đang sống đồng thời trong nhiều “thời-không” khác nhau của chính mình. Một phần ta đang sống trong hiện tại. Một phần vẫn mắc kẹt trong quá khứ. Một phần luôn chạy về tương lai. Và một phần rất sâu bên trong đang chờ ta quay về để nhận ra nó.
Đó cũng là lý do có một dạng cô độc đến từ việc con người không còn đồng bộ được với chính mình. Thân thể vẫn đang sống trong hiện tại, vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ, vẫn trò chuyện, vẫn hoàn thành rất nhiều việc mỗi ngày, nhưng cái thấy bên trong lại không còn nằm trong cùng một thời-không với thân thể đang trải nghiệm. Tâm trí có thể đang chạy về quá khứ, mắc kẹt trong những điều chưa được hóa giải; hoặc phóng tới tương lai, lo lắng cho những điều chưa xảy ra.
Chính sự lệch pha đó tạo nên một dạng cô độc hiện sinh rất sâu. Một người có thể ở giữa đám đông, có thể rất bận rộn, rất nhiều kết nối, rất nhiều tương tác, nhưng vẫn thấy mình cô độc, không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì họ không còn thống nhất được thời-không bên trong của chính mình. Đó là sự cô độc của phân mảnh. Khi thân ở đây mà tâm không ở đây, khi hiện tại đang mở ra nhưng ý thức lại không thật sự chạm vào hiện tại, con người bắt đầu sống trong một trạng thái rất bất thừờng mà phổ biến: họ có mặt trong đời sống, nhưng không thật sự hiện diện trong sự sống.
Nhưng cô độc không chỉ có một dạng.
Trên hành trình thức tỉnh, trên hành trình phát triển sức mạnh nội tâm và quay về với bản thể thật sự của sự sống, con người cũng sẽ đi qua cô độc. Nhưng đó không nhất thiết là một sự cô độc đau khổ, co rút hay lạc lõng. Có những kiểu cô độc rất phù hợp với cấu trúc năng lượng của một người. Có những người sinh ra, hoặc qua quá trình trải nghiệm sâu sắc, đã bắt đầu nhìn đời từ một tọa độ ý thức khác. Cái thấy của họ không còn vận hành hoàn toàn theo cái thấy của số đông. Họ cảm được những tầng nghĩa sâu hơn trong một sự việc, nhìn ra những liên kết tinh tế hơn giữa con người, thời điểm, nhân quả, năng lượng và sự chuyển hóa của đời sống.
Khi cái thấy của một người vượt ra khỏi thời-không nhận thức của phần lớn đám đông, họ cũng sẽ cô độc. Nhưng sự cô độc này không đến từ việc họ không thể dung hòa với thế giới, cũng không đến từ việc họ không thể thống nhất với chính mình. Ngược lại, chính vì họ đã bắt đầu hợp nhất sâu sắc với chính mình, nên họ không còn cần phải sống bằng sự xác nhận của bên ngoài.
Và từ đây, cô độc không còn là cô đơn nữa.
Cô độc khi này mang một ý nghĩa rất khác. Nó là trạng thái mà một con người thật sự có thể hợp nhất với chính mình, hợp nhất với sự sống, và không còn bị vướng mắc, bám chấp vào bất kỳ hình thức triển khai nào của đời sống. Bên ngoài vẫn có sự linh hoạt, vẫn có thể đi giữa rất nhiều hoàn cảnh, rất nhiều con người, rất nhiều hệ quy chiếu khác nhau; nhưng bên trong vẫn giữ được một sự nhất quán tuyệt đối. Không bị lôi kéo. Không bị phân mảnh. Không bị đánh mất mình.
Đó mới là sự cô độc trọn vẹn.
Một dạng cô độc không còn mang màu sắc của thiếu thốn, mà mang màu sắc của viên mãn. Không phải vì không có ai ở bên, mà vì chính mình đã thật sự ở cùng với mình. Không cần ai chứng minh giá trị của mình. Không cần ai xác nhận sự tồn tại của mình. Không cần ai phải hiểu hết con đường mình đang đi. Bởi chính sự hiện diện tỉnh thức đã là câu trả lời.
Trạng thái này rất khó để diễn tả bằng ngôn từ. Không có một khái niệm nào thật sự đủ để ví dụ. Không có một hình thức nào đủ chính xác để mô tả. Chỉ những người thật sự bước đi trên con đường đó mới hiểu. Đó là một dạng cô độc tạo ra sự sống. Nó không tách rời khỏi đời sống, mà chính là sự hợp nhất sâu nhất với đời sống.
Nó giống như mặt trời vậy.
Mặt trời tạo ra sự sống cho hành tinh trái đất. Ánh sáng của mặt trời nuôi dưỡng cây cối, giữ nhịp sinh học cho muôn loài, tạo nên sự sống của cả một hành tinh. Nhưng bản thân mặt trời vẫn phải giữ một khoảng cách. Mặt trời hiểu điều đó. Nếu quá gần, sự sống sẽ bị thiêu rụi. Nếu quá xa, sự sống sẽ tàn lụi.
Cho nên sự hiện diện thật sự không phải là bám chặt, mà là biết khoảng cách nào tạo ra sự sống.
Mặt trời không cần trái đất phải công nhận mình. Trái đất có hiểu hay không, có biết ơn hay không, mặt trời vẫn là chính mình. Vẫn tỏa sáng. Vẫn giữ đúng quỹ đạo. Vẫn hoàn thành sứ mệnh của mình mà không cần sự xác nhận nào từ bên ngoài. Và sứ mệnh đó không phải là Trao Đi ra bên Ngoài mà là: Trao Đi Cho Chính Mình Sự Sống. Sự Sống trên hành tinh, là một phần của sự sống của mặt trời, là chính là một phần biểu hiện (Being) của Mặt Trời. Sứ Mệnh của mặt trời là Sống, là Being. Khi mặt trời Sống- thì Trái Đất Sống- chỉ là vậy thôi.
Con người khi trưởng thành nội tâm cũng vậy.
Họ không còn sống để được công nhận mà không khứớc từ. Họ sống để trở thành sự thật của chính mình. Họ không cần cả thế giới hiểu mình, nhưng vẫn có thể hiểu, thương và sống tử tế với thế giới và đón nhận sự hiểu - không hiểu đến từ bất ai- ở bất kỳ thời không nào.
Họ không biến khác biệt thành khoảng cách. Họ không biến cô độc thành bi kịch. Họ chỉ sống rất vững trong hệ quy chiếu của chính mình, rất mềm mại với cuộc đời, và rất trung thực với sự sống bên trong. Và họ Thấy- Biết rõ điều đó, vì thế họ có sự trọn vẹn, mãn nguyện, với thực tại- bất kể hoàn cảnh biểu hiện.
Có lẽ, đó là một trong những dấu hiệu đẹp nhất của sự trưởng thành: khi ta không còn sợ cô độc, bởi ta hiểu rằng ở tầng sâu nhất, cô độc không phải là mất kết nối với thế giới, mà là cuối cùng… ta đã kết nối trọn vẹn với chính mình. Và khi đó cũng là lúc Ta giữ được Bản Sắc của chính mình trong sự dung hoà với toàn thể sự sống. Như thể một cơn bão nhớ ra mình từng là cơn gió, khi vẫn đang là một cơn bão vậy.
Cũng vậy, ta nhớ ra Chính Mình trong tất cả con người ta tiếp xúc, trong tất cả các pháp thế gian. Ta nhớ ra, nhưng ko đồng nhất, ta đồng cảm và TÔN TRỌNG tính Độc Nhất của mỗi cá thể/ mỗi biểu hiện/ mỗi hiện hữu.
Và cô độc khi ấy là bởi vì ta đã thật sự bước đi trên hành tinh này với một ý thức rất rõ ràng rằng: có một mặt trời bên ngoài đang nuôi dưỡng sự sống cho hành tinh này, và cũng có một mặt trời bên trong ta đang dung hòa, soi sáng và giữ nhịp cho toàn bộ vũ trụ nội tâm của chính mình. Vũ trụ nội tâm ấy chưa bao giờ tách rời với đời sống bên ngoài, cũng như ánh sáng chưa bao giờ tách rời khỏi sự sống. Khi đó, sự đối ứng giữa mặt trời bên trong và mặt trời bên ngoài không còn là hai thực thể riêng biệt, mà trở thành một sự hợp nhất hoàn hảo và kỳ diệu — nơi con người sống giữa đời mà vẫn giữ được chánh giác của hơi thở, sống giữa vô vàn chuyển động mà vẫn không đánh mất trung tâm của chính mình.
Và có lẽ, đó chính là trạng thái sâu nhất của sự cô độc trọn vẹn: không còn là cô đơn, mà là sự hợp nhất tuyệt đối giữa bản thể, sự sống và toàn thể vũ trụ đang hiện hữu.
Và, đó chính là vẻ đẹp tuyệt vời được nhắc đến trong bài hát “Kẻ Biết Sống Một Mình”.
Không phải là sống tách biệt khỏi thế gian, mà là sống đủ sâu để không đánh mất mình giữa thế gian. Không phải là rời xa con người, mà là đủ trưởng thành để ở cùng với chính mình. Không phải là khép lòng lại, mà là mở lòng đủ rộng để hiểu rằng: có những hành trình, cuối cùng ta vẫn phải tự mình bước đi; có những chân lý, cuối cùng chỉ có thể tự mình trải nghiệm…..
Và có những Sự Thật, chỉ bạn mới Chứng Thực được. Khi đó, đó là Sự Thật Tối Thượng của bạn.
Ví như,
Khi tôi nói mình viết với yêu thương, thì chỉ tôi Thực Biết, trái tim mình, rung lên với Sự Sống ra làm sao,
Nó linh thiêng, nhiệm mầu trong tôi, tôi thấy biết rõ đến vậy,
Thì cần gì phải chứng minh, chẳng phải sự hiện hữu tự thân nó là một minh chứng.
Vì tôi biết, sự sống biết.
Và nếu bạn ở đó, bạn thấy biết,
Tình Yêu Thương- chính là Sự Sống- đang biểu hiện mình qua nhiều Biểu Hiện .
Sống chính là Yêu Thương.
Và Thở là cách nhận diện ra sự sống.
“Có cánh hoa nào không tàn
Có giấc mơ nào không tan
Hát để tâm tư vén màn
Thả mình xuôi với mây ngàn
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp
Nhìn lại buồn vui tháng năm
Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm?
Tâm hồn của anh, anh không chắc nó hợp thời đại
Anh níu những cành cây khô và mong ngày sau lá rợp trời lại
Mọi thứ ngày càng phát triển, sao chúng ta càng bị bất an?
Anh sống giữa lòng thành phố, nhưng lại mơ về thị trấn hoang
Hoài niệm là thứ đồ chơi, ta càng lớn lại càng không chán
Gom từng chút, từng chút, từng chút như con dã tràng không cần công cáng
Nó là thứ tài sản vô giá, không ai mua và cũng không bán..”
Lời bài hát : Mười Năm- ĐEN VÂU.
—-
Điểm chạm cảm xúc và điểm chạm tâm hồn — thoạt nhìn có vẻ giống nhau, bởi cả hai đều khiến ta rung động. Có khi chỉ là một bài hát, một câu thơ, một đoạn phim, một ánh mắt, hay một khoảnh khắc rất bình thường nào đó trong đời sống, nhưng nó chạm vào ta rất sâu. Ta thấy mình lặng đi, nghẹn lại, hoặc có một cảm giác rất khó gọi tên. Và thường chúng ta nghĩ rằng tất cả những điều đó đều là “điểm chạm cảm xúc”. Nhưng thật ra, giữa điểm chạm cảm xúc và điểm chạm tâm hồn là hai tầng rất khác nhau của sự tiếp xúc.
Trước hết, mọi điểm chạm đều bắt đầu từ một điểm tiếp xúc. Một điểm tiếp xúc giữa hai trường rung động, hai cấu trúc năng lượng gặp nhau trong cùng một thời điểm. Không có sự chạm nào là ngẫu nhiên. Bởi bất kỳ sự rung động nào cũng đều đang tìm đến một tần số tương ứng để cộng hưởng. Khi một bài hát chạm vào ta, khi một con người bước vào đời ta và khiến ta rung động, đó không chỉ là chuyện của cảm giác nhất thời, mà là một sự giao thoa rất sâu của những dòng năng lượng đã tồn tại từ trước bên trong mình.
Điểm chạm cảm xúc thường chạm vào những dòng chảy chưa được hóa giải. Nó chạm vào những cảm xúc còn dang dở, những tổn thương chưa được gọi tên, những khát khao chưa được lấp đầy, những phần bên trong còn mắc kẹt trong thiếu thốn, trong mong cầu, trong neo bám. Khi nó chạm vào, cảm xúc được giải phóng, nên ta thấy mạnh, thấy cuốn, thấy bị kéo vào. Nó mang tính kích thích rất rõ. Nó khiến ta muốn biết thêm, muốn tiến sâu hơn, muốn mở khóa tiếp những gì đang bị chạm tới. Ta bị cuốn vào nó như một lực hút. Và chính vì vậy, điểm chạm cảm xúc thường đi kèm với sự bám dính. Nó làm ta muốn giữ lấy, muốn sở hữu, muốn tiếp tục cảm giác đó lâu hơn.
Nó giống như khi một bài hát khiến ta nghe đi nghe lại không dứt, vì bài hát đó đã chạm đúng vào một nỗi buồn chưa được hóa giải. Hay khi một con người xuất hiện và ta lập tức bị cuốn hút, không hẳn vì họ là chân lý của đời mình, mà vì họ đã vô tình chạm vào một khoảng trống nào đó bên trong mà chính ta chưa từng nhìn thấy. Điểm chạm cảm xúc thường khiến ta chuyển động mạnh, nhưng chưa chắc đã khiến ta bình an.
Còn điểm chạm tâm hồn thì rất khác.
Điểm chạm tâm hồn không nhất thiết tạo ra sự cuốn hút mãnh liệt. Nó không kích thích, không neo bám, không khiến ta phải lao vào để chiếm hữu hay giải mã. Nó giống như một sự nhận ra. Một sự nhận ra rất tĩnh. Khi ấy, ta không còn bị kéo bởi cảm xúc, mà chỉ đơn giản là biết rằng: “À, mình nhận ra điều này. Mình nhận ra người này. Mình nhận ra hành trình này.”
Điểm chạm tâm hồn thường xuất hiện khi một người đã đi đủ sâu trên hành trình nội tâm của mình. Khi họ đã bắt đầu hiểu mình, hiểu những bài học của đời sống, hiểu những chuyển hóa bên trong, thì cái chạm không còn là sự kích thích nữa, mà trở thành sự hiện hữu. Không cần phải giải thích quá nhiều. Không cần phải cố gắng níu giữ. Không cần phải bắt đối phương trở thành hình ảnh mà mình tưởng tượng.
Chỉ là một sự biết. Một sự nhận ra.
Điểm chạm tâm hồn không tạo ra nghiện. Nó tạo ra sự sáng, sự Thấy, sự nhẹ nhàng, bay bổng…rất nhẹ nhưng đủ sâu… như Một Nụ Cười Mỉm vậy,
Nó không làm ta mất mình. Nó làm ta trở về với mình.
Nó không kéo ta ra ngoài. Nó đưa ta đi vào bên trong, vũ trụ nội tâm của mình một cách lịch thiệp và dịu dàng.
Và đó là sự khác biệt rất lớn.
Điểm chạm cảm xúc thường hỏi: “Làm sao để giữ lấy điều này?”
Điểm chạm tâm hồn chỉ lặng lẽ nói: “Mình đã thấy rồi, mình thật sự Thấy rồi”…
Khi chúng ta thật sự thấy, thật sự biết, và thấy rõ chính cái thấy biết đó của mình, thì đó không còn là cảm xúc đơn thuần nữa. Đó là sự tỉnh thức của nhận thức.
Điểm chạm tâm hồn không nằm ở cường độ cảm xúc mạnh đến đâu, mà nằm ở độ sâu của sự nhận ra. Nó không cần phải ồn ào để chứng minh. Nó chỉ cần đủ thật để khiến ta im lặng, ngắm, chiêm nghiệm và thấy” trọn vẹn”
Đó không còn là cảm xúc nữa.
Đó là một cuộc gặp gỡ của tâm hồn…
Nó như tình yêu thương thật sự là Sự Hiện Diện
Ta biết ơn, vì họ đã ở đó, trên cõi đời này vậy….
Nên, ta ngắm
Nên, ta chiêm nghiệm …
Nên, ta yêu thương sâu sắc bền bỉ đến mức…..
Ta không còn chỉ Nói- Ta không còn chỉ Làm- Ta không còn bận tâm Phải Thế Nào nữa…Ta Sống Với Điều Đó Bằng Cả Sự Sống Của Mình…. Vừa mãnh liệt… lại vừa dịu dàng….
KHI TÌNH YÊU THƯƠNG là Sự Sống
Ta biết MÌNH MUỐN GÌ,
Ta biết MÌNH Cần Phải thế nào…
Và không cần ai phải dạy bảo ta phải thế nào-
Ta biết rõ Thấy Rõ Chính Mình Rồi, ta khắc biết Phải làm gì, phải Sống thế nào…phải viết sao, hát sao, nói sao….phải làm sao.
Vũ Trụ Kỳ Diệu
ANHARA | An (अन्) Being Ha (ह) Breath Ra (र) Becoming
With Love, I Write
In Love, We Live.
#VuTruKyDieuHanhTrinhNhanThuc
#VuTruKyDieu
#HieuChinhMinh
#TriTueSong
#NhungChiemNghiemCuocDoi
#TacGiaAnhara
#TatCaLaNangLương
#NgonNguNangLuong
#WisdomOfLife
#SelfAwarness

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét