Không phải vì đó chỉ là một thú vui.
Mà vì trong điều ấy, họ được sống trọn vẹn với chính mình.
Mình cũng vậy.
Mình chăm bông,
và bông cũng chăm lại mình.
Mình "nuôi" nó lớn lên,
mà chính nó cũng làm cho đời mình đẹp hơn, mềm hơn, dịu hơn.
Nên với mình, đó là một ước muốn chân chính.
Một ước muốn mà ở đó, sự riêng tư và tập thể có thể dung hòa với nhau.
Mọi thứ không bị giằng xé, mà được chuyển hóa theo hướng đi lên, hướng sáng hơn, hướng thượng hơn.
Rồi giả sử, một ngày nào đó, có một ông tỷ phú đô la nào đó, tên GROK hay MUSK gì đó, bước tới và nói:
“Cho cô 1 tỷ đô,
để cô đừng ngắm bông thiệt nữa.
Cô hãy tạo ra những bông hoa điện toán, những bông hoa điểm ảnh mà ngắm.”
Mấy bạn nghĩ người yêu hoa như mình sẽ làm gì?
Tất nhiên là…
Mình sẽ lấy 1 tỷ.
Mình cũng sẽ tạo ra những bông hoa như ổng nói.
Vì 1 tỷ đô lận mà. :)))
Và đúng, mình cũng sẽ không ngắm bông theo kiểu cũ nữa.
Nhưng rồi sao?
Thì với 1 tỷ đô đó,
mình sẽ đi trồng bông khắp nơi.
Đến một ngày,
không phải mình ngắm bông nữa,
mà là bông ngắm mình.
Nên nhiều khi, tình yêu, ước muốn, lý tưởng…
nếu là thứ thật sự có sinh lực sống ở bên trong,
thì nó không bắt ta phải tự hủy mình,
không bắt ta phải sống trong vật vã, căng kéo, hay chết chìm trong một kiểu trung thành đau đớn nào đó.
Ngược lại,
nó là thứ để ta sống với.
Luôn sống với.
Và trong mỗi lựa chọn, điều quan trọng là tự hỏi:
Trong lựa chọn này,
nó có còn ở đó không?
Nó có còn dẫn mình đi gần hơn với sự sống, với vẻ đẹp, với điều mình thật sự yêu không?
Nếu có,
thì lựa chọn ấy vẫn còn thật.
Còn nếu một thứ nhân danh tình yêu, nhân danh lý tưởng, nhân danh ước muốn
mà lại không đưa ta sống theo hướng đó,
không giúp ta rộng hơn, sáng hơn, sâu hơn, sống hơn,
thì rất có thể thứ đó không còn là lý tưởng nữa.
Nó đã trở thành ảo tưởng.
Thành tham ái.
Và thành mất cân bằng.
Cơ mà: Mấy bạn biết ông như ông trong ví dụ trên, đang ở đâu không ạ? --)))))) [fun]
“Có cánh hoa nào không tàn
Có giấc mơ nào không tan
Hát để tâm tư vén màn
Thả mình xuôi với mây ngàn
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp
Nhìn lại buồn vui tháng năm
Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm?
Tâm hồn của anh, anh không chắc nó hợp thời đại
Anh níu những cành cây khô và mong ngày sau lá rợp trời lại
Mọi thứ ngày càng phát triển, sao chúng ta càng bị bất an?
Anh sống giữa lòng thành phố, nhưng lại mơ về thị trấn hoang
Hoài niệm là thứ đồ chơi, ta càng lớn lại càng không chán
Gom từng chút, từng chút, từng chút như con dã tràng không cần công cáng
Nó là thứ tài sản vô giá, không ai mua và cũng không bán..”
Lời bài hát : Mười Năm- ĐEN VÂU.
—-
Điểm chạm cảm xúc và điểm chạm tâm hồn — thoạt nhìn có vẻ giống nhau, bởi cả hai đều khiến ta rung động. Có khi chỉ là một bài hát, một câu thơ, một đoạn phim, một ánh mắt, hay một khoảnh khắc rất bình thường nào đó trong đời sống, nhưng nó chạm vào ta rất sâu. Ta thấy mình lặng đi, nghẹn lại, hoặc có một cảm giác rất khó gọi tên. Và thường chúng ta nghĩ rằng tất cả những điều đó đều là “điểm chạm cảm xúc”. Nhưng thật ra, giữa điểm chạm cảm xúc và điểm chạm tâm hồn là hai tầng rất khác nhau của sự tiếp xúc.
Trước hết, mọi điểm chạm đều bắt đầu từ một điểm tiếp xúc. Một điểm tiếp xúc giữa hai trường rung động, hai cấu trúc năng lượng gặp nhau trong cùng một thời điểm. Không có sự chạm nào là ngẫu nhiên. Bởi bất kỳ sự rung động nào cũng đều đang tìm đến một tần số tương ứng để cộng hưởng. Khi một bài hát chạm vào ta, khi một con người bước vào đời ta và khiến ta rung động, đó không chỉ là chuyện của cảm giác nhất thời, mà là một sự giao thoa rất sâu của những dòng năng lượng đã tồn tại từ trước bên trong mình.
Điểm chạm cảm xúc thường chạm vào những dòng chảy chưa được hóa giải. Nó chạm vào những cảm xúc còn dang dở, những tổn thương chưa được gọi tên, những khát khao chưa được lấp đầy, những phần bên trong còn mắc kẹt trong thiếu thốn, trong mong cầu, trong neo bám. Khi nó chạm vào, cảm xúc được giải phóng, nên ta thấy mạnh, thấy cuốn, thấy bị kéo vào. Nó mang tính kích thích rất rõ. Nó khiến ta muốn biết thêm, muốn tiến sâu hơn, muốn mở khóa tiếp những gì đang bị chạm tới. Ta bị cuốn vào nó như một lực hút. Và chính vì vậy, điểm chạm cảm xúc thường đi kèm với sự bám dính. Nó làm ta muốn giữ lấy, muốn sở hữu, muốn tiếp tục cảm giác đó lâu hơn.
Nó giống như khi một bài hát khiến ta nghe đi nghe lại không dứt, vì bài hát đó đã chạm đúng vào một nỗi buồn chưa được hóa giải. Hay khi một con người xuất hiện và ta lập tức bị cuốn hút, không hẳn vì họ là chân lý của đời mình, mà vì họ đã vô tình chạm vào một khoảng trống nào đó bên trong mà chính ta chưa từng nhìn thấy. Điểm chạm cảm xúc thường khiến ta chuyển động mạnh, nhưng chưa chắc đã khiến ta bình an.
Còn điểm chạm tâm hồn thì rất khác.
Điểm chạm tâm hồn không nhất thiết tạo ra sự cuốn hút mãnh liệt. Nó không kích thích, không neo bám, không khiến ta phải lao vào để chiếm hữu hay giải mã. Nó giống như một sự nhận ra. Một sự nhận ra rất tĩnh. Khi ấy, ta không còn bị kéo bởi cảm xúc, mà chỉ đơn giản là biết rằng: “À, mình nhận ra điều này. Mình nhận ra người này. Mình nhận ra hành trình này.”
Điểm chạm tâm hồn thường xuất hiện khi một người đã đi đủ sâu trên hành trình nội tâm của mình. Khi họ đã bắt đầu hiểu mình, hiểu những bài học của đời sống, hiểu những chuyển hóa bên trong, thì cái chạm không còn là sự kích thích nữa, mà trở thành sự hiện hữu. Không cần phải giải thích quá nhiều. Không cần phải cố gắng níu giữ. Không cần phải bắt đối phương trở thành hình ảnh mà mình tưởng tượng.
Chỉ là một sự biết. Một sự nhận ra.
Điểm chạm tâm hồn không tạo ra nghiện. Nó tạo ra sự sáng, sự Thấy, sự nhẹ nhàng, bay bổng…rất nhẹ nhưng đủ sâu… như Một Nụ Cười Mỉm vậy,
Nó không làm ta mất mình. Nó làm ta trở về với mình.
Nó không kéo ta ra ngoài. Nó đưa ta đi vào bên trong, vũ trụ nội tâm của mình một cách lịch thiệp và dịu dàng.
Và đó là sự khác biệt rất lớn.
Điểm chạm cảm xúc thường hỏi: “Làm sao để giữ lấy điều này?”
Điểm chạm tâm hồn chỉ lặng lẽ nói: “Mình đã thấy rồi, mình thật sự Thấy rồi”…
Khi chúng ta thật sự thấy, thật sự biết, và thấy rõ chính cái thấy biết đó của mình, thì đó không còn là cảm xúc đơn thuần nữa. Đó là sự tỉnh thức của nhận thức.
Điểm chạm tâm hồn không nằm ở cường độ cảm xúc mạnh đến đâu, mà nằm ở độ sâu của sự nhận ra. Nó không cần phải ồn ào để chứng minh. Nó chỉ cần đủ thật để khiến ta im lặng, ngắm, chiêm nghiệm và thấy” trọn vẹn”
Đó không còn là cảm xúc nữa.
Đó là một cuộc gặp gỡ của tâm hồn…
Nó như tình yêu thương thật sự là Sự Hiện Diện
Ta biết ơn, vì họ đã ở đó, trên cõi đời này vậy….
Nên, ta ngắm
Nên, ta chiêm nghiệm …
Nên, ta yêu thương sâu sắc bền bỉ đến mức…..
Ta không còn chỉ Nói- Ta không còn chỉ Làm- Ta không còn bận tâm Phải Thế Nào nữa…Ta Sống Với Điều Đó Bằng Cả Sự Sống Của Mình…. Vừa mãnh liệt… lại vừa dịu dàng….
KHI TÌNH YÊU THƯƠNG là Sự Sống
Ta biết MÌNH MUỐN GÌ,
Ta biết MÌNH Cần Phải thế nào…
Và không cần ai phải dạy bảo ta phải thế nào-
Ta biết rõ Thấy Rõ Chính Mình Rồi, ta khắc biết Phải làm gì, phải Sống thế nào…phải viết sao, hát sao, nói sao….phải làm sao.
Vũ Trụ Kỳ Diệu
ANHARA | An (अन्) Being Ha (ह) Breath Ra (र) Becoming
With Love, I Write
In Love, We Live.
#VuTruKyDieuHanhTrinhNhanThuc
#VuTruKyDieu
#HieuChinhMinh
#TriTueSong
#NhungChiemNghiemCuocDoi
#TacGiaAnhara
#TatCaLaNangLương
#NgonNguNangLuong
#WisdomOfLife

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét